Sunday, October 17, 2010

Nói xấu người khác

...giống như mình đến thăm nhà người ta rồi cố tình nhìn và bơi móc thùng rác nhà người ta ra vậy. Kết quả: tay mình dơ, mũi mình hửi mùi hôi thối trước!!! 




Saturday, October 16, 2010

"Hải đội Hòang Sa"



Dưới đây là tự bạch của tác giả về bài hát
HẢI ĐỘI HOÀNG SA
Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Đó là câu ca dao còn lưu truyền trên đảo Lý Sơn kể về Hải Đội Hoàng Sa, là những đơn vị binh phu được triều đình Việt Nam giao nhiệm vụ cai quản Hoàng Sa như một phần lãnh thổ quốc gia.
Câu chuyện về những người lính cảm tử sao mà lay động lòng người. Trên những chiếc ghe bầu mong manh trùng khơi 6 tháng mỗi năm, một chiếc thẻ bài, một manh chiếu và 7 chiếc nẹp tre mà mỗi chiến binh mang theo là để mong xác mình được dạt về với quê hương.
Tôi mơ một ngày được đến Lý Sơn để thắp hương cho những ngôi mộ gió chiến binh Hoàng Sa. Dưới mộ không có xác người. Chỉ có đất đắp lên thay cho thịt, cành cây dâu xếp vào thay cho xương. Mà thấm đẫm hồn thiêng liệt sĩ. Hải Đội Hoàng Sa không phải là bài hát đầu tiên tôi viết về Hoàng Sa.
Và, nếu trời còn cho tôi sống, thì đây cũng sẽ không phải là bài hát cuối cùng. Ký ức Hoàng Sa sẽ sống mãi ở Lý Sơn, ở mọi nơi nào có người dân Việt sinh sống.
Trần Bắc Hải

Saturday, October 9, 2010

Khâm phục ý chí của một em học sinh cùng quê mình và xúc động khi thấy hình thầy giáo cũ

Sinh viên Nguyễn Thị Ngọc Hân: Sống đẹp trong tuyệt vọng
TT - Một ngày đầu năm học 2010. Khi những tân sinh viên rạng rỡ bước vào ngôi Trường đại học KHXH &NV TP.HCM, có một người cha nước mắt lưng tròng ẵm con gái vào giảng đường.

Ngọc Hân cười thật tươi trong bữa tiệc mừng thi đậu với bạn bè và gia đình thầy giáo Bùi Ngọc Thạch (Ngọc Hân mặc váy đen, áo trắng, với tay trái đã cắt hai lần do ung thư di căn) - Ảnh: gia đình cung cấp
Người đàn ông ấy tên Nguyễn Nghĩa Hiệp, quê ở Chợ Gạo, Tiền Giang. Ngày nhập học cho sinh viên vừa trúng tuyển kỳ thi đại học 2010-2011, ông khẽ khàng luồn đôi tay thợ hồ chai sần của mình nâng cổ và chân con gái,
bế con lên như thuở còn ẵm ngửa. Từ quê, ông bế con trong tư thế đó trên chuyến xe đò đi 100km để đến Sài Gòn, đưa con gái Nguyễn Thị Ngọc Hân vào giảng đường đại học. Nhưng giảng đường trước mắt ông và cả con gái là chốn xa xôi dù có nhiều ước mơ tốt đẹp, khi hai năm về trước cánh tay Ngọc Hân sưng tròn lên bất thường vì bị ung thư xương.
Cô nữ sinh giỏi văn
"Có lúc chúng tôi tính đưa Ngọc Hân vào diện đặc cách tốt nghiệp. Cả năm học em ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà kia mà. Em kiên quyết không chịu và đòi đi thi giống bạn bè"
Cô giáo TRẦN THỊ NGỌC TUYẾT
Mẹ của Ngọc Hân đã khóc như thể bà đã gom nước mắt cả đời mình lại, mong hóa giải được căn bệnh trong thân thể con gái mình. Những ngày này, bà ngẩn ngơ trong những buổi sáng ở Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang khi Ngọc Hân bị trả về với kết luận: ung thư giai đoạn cuối. Bà khóc khi những vết đau khơi lại bằng nụ cười của Hân, câu chuyện của thầy cô, lời hỏi han của bạn bè.
Bà nhớ mình đã chạy vào bệnh viện cầu xin bác sĩ: “Hay bác sĩ cắt cánh tay tôi ghép cho con tôi đi!”.
Mọi lời cầu xin rơi vào vô vọng.
Ngọc Hân kể: “Em thích đọc Nam Cao, thích nhất truyện Một bữa no, bà già ăn xong một bữa là chết, đó là một hình ảnh có giá trị tố cáo hiện thực xã hội dữ dội”. Cô ngập ngừng, thở gấp gáp một cách yếu ớt.
Từ một tuần nay, Hân không còn nằm trên võng ở nhà để đọc sách và đưa theo nhịp võng bình yên của mẹ nữa. Cơn đau xuất hiện thường trực và xô ngã cô vào những đợt mê sảng đầy ác mộng. Hân gầy nhưng mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!”. Và cô thiếp đi trong giấc ngủ.
Câu chuyện của Ngọc Hân trở đi trở lại đầy nước mắt trong trí nhớ những người xung quanh. Cô giáo chủ nhiệm Trần Thị Ngọc Tuyết của Hân kể: “Tay Hân sưng lên, cho đến ngày bác sĩ ở thành phố bảo phải cắt chi, em vẫn xin bác sĩ hoãn lại vài ngày để em diễn xong vai trong buổi thi kể chuyện văn học ở trường”.
Những ngày đó Ngọc Hân vẫn ngồi học văn say mê với bạn bè bên gốc vú sữa của trường. Cô vẫn nghe những câu chuyện được cô giáo Thu Thủy dạy chuyên văn kể. Hân giấu giếm cái cườm tay đang sưng to lên và mơ hồ nhiều lo sợ. Hạnh phúc nhỏ bé của những ngày bình yên ấy giờ là kỷ niệm trong tấm giấy khen Hân đoạt giải 3 học sinh giỏi văn cấp tỉnh.
Trái tim bé bỏng không gục ngã
Sau khi bị cắt một phần cánh tay trái, Hân trở lại trường. Cô đi học như bao cô gái nhỏ ở quê nghèo với ước mơ sẽ đậu đại học và đi làm nuôi cha mẹ. Cô Tuyết nhớ lại: “Lúc đó thầy cô nào cũng nghĩ Hân phải nghỉ học hẳn chữa bệnh, nhưng em nói với tôi em mất tay trái mà, tay phải em sẽ viết bài. Em vẫn đi học bình thường”.
Ngọc Hân đi học trong niềm vui cháy bỏng khi cô giáo dạy văn nói với em: “Sống đẹp trong những ngày còn lại em nhé!”. Hân gục lên vai cô khóc lặng lẽ, khi em đưa tay cho cô sờ lên khối u di căn trên vai trái mà em giấu giếm không cho mẹ biết. Đó là lần duy nhất cô gái 17 tuổi tỏ ra yếu đuối vì căn bệnh tuyệt vọng của mình.
Với cánh tay phải, Hân vẫn miệt mài hàng giờ bên tờ báo tường của lớp, nắn nót từng nét chữ tươi rói màu mực cho ngày lễ 20-11 của lớp trọn vẹn. Những đêm khuya, bà Trần Thị Tư - mẹ Hân - canh cánh trong lòng khi con gái vẫn ngồi bên bàn viết miệt mài với những bài văn, con toán của năm cuối cấp. Hân ngồi lặng lẽ trên phản, trở mình với từng trang giấy được lật, bài học không bỏ phí một ngày.
Và những khối u cũng không ngừng lớn lên, cho đến ngày bác sĩ yêu cầu cô phải cắt bỏ tiếp một phần nữa của cánh tay trái.
Anh Châu Thành Toàn, một tình nguyện viên ở Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM, nhớ lại: “Lần nào mình tới cũng thấy Hân ngồi trên sân thượng, sách vở trong tay, vừa học bài vừa ghi chép. Mẹ cô bé ấy đưa con đi chữa bệnh phải mang theo một túi sách vở cho bài học mấy ngày tới của con”.
Mười một lần truyền hóa chất với những cơn ói không dứt, sốt mê man, Hân đắp đổi những đau đớn bằng cánh tay phải cầm quyển vở, đọc kỹ từng bài thầy giảng ở lớp mà bạn bè quý mến chép lại cho mình. Hai năm trời đi lên đi xuống TP.HCM - Tiền Giang, Hân ở xa nhà cũng như gần nhà, chưa một ngày quên giải bài tập và học trọn vẹn bài khi đến lớp.
Có lần, buổi chiều truyền hóa chất ở TP.HCM xong, cô nằng nặc xin mẹ tự bắt xe đò về Tiền Giang. Cô tính: “Nếu con về sáng mai là con phải nghỉ thêm một ngày học. Mẹ để con về chiều nay, sáng mai con đi học”. Hân ngất lịm trên những chuyến xe dài 100km, mơ màng sốt khi thầy giáo bế em vào trường từ xe đò. Cô giáo bảo em nằm trong phòng y tế và Hân mỉm cười khi biết mình đã về nhà kịp để đi học.
Cuối năm lớp 12, Hân ở trong nhóm những học sinh có điểm thi tốt nghiệp cao của trường. Cô Ngọc Tuyết cho biết: “Có lúc chúng tôi tính đưa Hân vào diện đặc cách tốt nghiệp. Cả năm học em ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà kia mà. Em kiên quyết không chịu và đòi đi thi giống bạn bè. Khó ai ngờ điểm của em cao như thế”.
Ngày thi đại học, cha chở cô đến hội đồng thi. Ngọc Hân cười nheo mắt nhớ lại: “Em leo lên ba tầng lầu là thở quá trời luôn. Ngồi một lúc tỉnh lại mới viết bài thi được. Em mệt quá”. Suốt hai đợt thi đại học, Hân gần như không ăn uống gì. Ông Hiệp chỉ có thể đút vài thìa nước cam, vài muỗng cháo để con gái cố giữ sức đến ngày thi cuối cùng.
Và Ngọc Hân, 18 tuổi, đã đậu Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM trong khi bệnh ung thư xương đang di căn dữ dội trong cơ thể.
Ngọc Hân trong những ngày ở Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang
Khát khao học
Nguyễn Thị Ngọc Hân sinh năm 1992, học sinh Trường THPT Chợ Gạo, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Nhiều năm liền cô là học sinh giỏi. Đầu năm học lớp 11, Hân bắt đầu phải điều trị ung thư xương ở Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM. Trong cùng năm, cô đoạt giải 3 học sinh giỏi văn cấp tỉnh.
Năm lớp 12, Hân thi tốt nghiệp với kết quả cao và ngay sau đó đậu Đại học Khoa học xã hội & nhân văn TP.HCM ngành tâm lý học ngay trong thời kỳ căn bệnh di căn. Cuối tháng 9-2010, Hân là một trong 140 tân sinh viên của Tiền Giang, Bến Tre được trao học bổng “Tiếp sức đến trường”.
Tình trạng sức khỏe hiện tại của Hân rất xấu nhưng không lúc nào cô ngưng nghĩ về chuyện học.
Căn bệnh không khuất phục được tâm hồn
Những ngày gần đây Hân không thể đi lại được. Có lần cô nằm tựa trên ba chiếc gối trong phòng, bỗng nhiên rút một chiếc gối ra và nói với mẹ: “Mẹ giặt gối để thứ hai con lên ký túc xá nhập học lại nghen!”. Người cha lặng đi trước lời con gái nói. Ước mơ ngồi trong giảng đường đại học của cô luôn cháy bỏng và nó làm tan nát trái tim ông.
Ông Hiệp chạm đôi tay nhọc nhằn vào bàn sách vở của con gái, nói: “Suốt hai năm qua chưa bao giờ con bé khóc. Nó dỗ dành mẹ. Nó dỗ dành bạn bè. Nó an ủi cả thầy cô. Nó chưa bao giờ khóc, ngay cả trong cơn mê sảng nó thét gọi mẹ ơi cứu con với”.
Cạnh bên nụ cười và sự lạc quan của Ngọc Hân với thế giới xung quanh, có rất nhiều người yêu thương cô hiểu rằng: Ngọc Hân đã là học sinh giỏi văn cấp tỉnh, đã đoạt giải nhất “văn hay chữ tốt”, đã vào Đại học Quốc gia... bằng một cánh tay viết chữ đẹp và một tâm hồn mà căn bệnh ung thư không thể hủy hoại được.
Một ngày cách đó không lâu, khi những tình nguyện viên ở Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình hỏi Hân thích gì, cô đã bảo mình muốn một kệ sách.
Giờ đây, trong căn nhà nhỏ xíu của gia đình Hân ở Chợ Gạo, Tiền Giang, chiếc kệ sách nằm bên cửa sổ đầy nắng. Hân sắp xếp vào đó những cuốn sách của Nguyễn Bính, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng... Hân đặt trên ngăn cao hơn một chiếc cối xay gió nhỏ, một lọ đựng ngôi sao lấp lánh kỷ niệm.
Kệ sách nằm im và đợi Hân về như ngày đi học thuở nào...
LAN PHƯƠNG

Thursday, October 7, 2010

Like the flowing river....

Be like the flowing river,
Silent in the night.

Be not afraid of the dark,
If there are stars in the sky, reflect them back.

If there are clouds in the sky,
Remember, clouds, like the river, are water.

So, gladly reflect then too,
In your own tranquil depths.

-- Manual Banderia
Extracted from "Like the Flowing River" by Paulo Coelho

Story: "Genghis Khan and His Falcon"


One morning, the Mongol warrior, Genghis Khan, and his court went out hunting.  His companions carried bows and arrows, but Genghis Khan carried on his arm his favourite falcon, which was better and surer than any arrow, because it could fly into the skies and see everything that a human beiong could not.
[gengkhan.jpg]
However, despite the group’s enthusiastic efforts, they found nothing. Disappointed, Genghis Khan returned to the encampment and in order not to take out his frustration on his companions, he left the rest of the party and rode on alone. They had stayed in the forest for longer than expected, and Khan was desperately tired and thirsty. In the summer heat, all the streams had dried up, and he could find nothing to drink. Then, to his amazement, he saw a thread of water flowing from a rock just in front of him.
He removed the falcon from his arm, and took out the silver cup which he always carried with him. It was very slow to fill and, just as he was about to raise it to his lips, the falcon flew up, plucked the cup from his hands, and dashed it to the ground.
Genghis Khan was furious, but then the falcon was his favourite, and perhaps it, too, was thirsty. He picked up the cup, cleaned off the dirt, and filled it again. When the cup was only half-empty this time, the falcon again attacked it, spilling the water.
Genghis Khan adored his bird, but he knew that he could not, under any circumstances, allow such disrespect; someone might be watching this scene from afar and, later on, would tell his warriors that the great conqueror was incapable of taming a mere bird.
This time, he drew his sword, picked up the cup and refilled it, keeping one eye on the stream and the other on the falcon. As soon as he had enough water in the cup and was ready to drink, the falcon again took flight and flew towards him. Khan, with one thrust, pierced the bird’s breast.
The thread of water, however, had dried up; but Khan determined how to find something to drink, climbed the rock in search of the spring. To his surprise, there really was a pool of water and, in the middle of it, dead, lay one of the most poisonous snakes in the region. If he had drunk the water, he, too, would have died.
Khan returned to camp with the dead falcon in his arms. He ordered a gold figurine of the bird to be made and on one of the wings, he had engraved:
“Even when a friend does something you do not like, he continues to be your friend.”
And on the other wing, he had these words engraved:
“Any action committed in anger is an action doomed to failure.”
extracted from Like the Flowing River (2006), A collection of stories by Paulo Coelho
Like the Flowing River